Sở Phi từ chối cho ý kiến, trước đây nàng sinh hoạt tại chuồng ngựa, so sánh với tiều phu trước mắt này còn lôi thôi hơn.
Cố chấp kéo chân của tiều phu qua, lau máu đen ở bốn phía miệng vết thương, đem thảo dược đã đập nhuyễn đắp lên vết thương của tiều phu.
Thảo dược còn lại cũng cho tiều phu nuốt xuống.
Sở Phi vỗ vỗ tay: "Tốt lắm, ngươi ở chỗ này nghỉ ngơi một canh giờ, là có thể đi về như bình thường."
"Đa tạ ân cứu mạng của cô nương." Tiều phu cảm giác mình quả thực gặp được Bồ Tát sống, "Không biết cao tính đại danh của cô nương là gì?"
"Ta sao?" Sở Phi nghiêng đầu cười yếu ớt, "Ngươi kêu ta Thập Tam đi, Quỷ Y Thập Tam..."
"Quỷ Y Thập Tam?" Lúc tiều phu đang buồn bực, khó hiểu một cô nương xinh đẹp như vậy tại sao tên lại quỷ dị như thế thì Sở Phi đã sớm rời đi.
"Đại thúc, sau khi trở về hãy tìm một thầy thuốc hảo hảo xem bệnh, vừa rồi chỉ là cấp cứu, hai vị thuốc kia ngươi ghi lại, có thể giải được độc của rất nhiều loài như rắn, côn trùng, chuột, kiến..." Tiều phu chỉ nghe thấy thanh âm của Sở Phi từ xa truyền đến, lại sớm không thấy bóng dáng.
"Chẳng lẽ thật là gặp được Bồ Tát sống sao?" Tiều phu vỗ vỗ trán của mình.
Trong lúc nhất thời không biết mình gặp được Bồ Tát là thật là giả, trừ bỏ miệng vết thương còn mơ hồ làm đau vì lên núi đốn củi vô ý bị rắn cắn.
Lại trôi qua hai ngày sau khi Sở Phi rời
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quy-y-thap-tam/1415379/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.