Bởi vì Sở Phi nói không muốn đi đường thủy, mà Lăng Giáng Hồng cũng lo lắng từ Tiên Giang quay về Biện Châu dòng nước lại xoay chiều, cho nên liền thuận theo ý của Sở Phi.
Hai người cưỡi tiểu Vũ, dọc theo bờ sông, lựa thôn trang có phong cảnh tú lệ để đi.
Đoạn đường này cũng khiến cho Sở Phi bất diệc nhạc hồ*.
Bởi vì buổi nói chuyện đêm đó, Lăng Giáng Hồng cũng thật sự buông chú ý, thoải mái cùng Sở Phi ở chung.
Sở Phi là thầy thuốc, có đôi khi gặp người khốn khổ bệnh nặng cần thuốc, thường thiện tâm không thu một xu mà chữa bệnh cho đối phương.
Lăng Giáng Hồng luôn kéo tay áo không than một tiếng, đứng bên người Sở Phi, im lặng đợi nàng.
*Bất diệc nhạc hồ: ý chỉ làm việc gì đó vui đến quên cả trời đất
Có đôi khi nhàm chán cùng cực, cũng sẽ cẩn thận quan sát thần thái của Sở Phi lúc chữa bệnh, mày nho nhỏ nhíu lại thành một chữ xuyên, gặp phải tạp chứng nghi nan sẽ mím chặt miệng.
Lúc nghĩ được phương pháp giải quyết, sẽ nhịn không được nhoẻn miệng cười.
Sở Phi luôn thật hấp dẫn người khác, Lăng Giáng Hồng bắt đầu chậm rãi hưởng thụ cuộc sống như thế, chỉ cần nhìn thấy Sở Phi như vậy đã cảm thấy thực thỏa mãn.
Ngày hôm đó, Sở Phi cùng Lăng Giáng Hồng đi qua một nhà nông trại, nghe được phòng trong có âm thanh kêu rên của phụ nhân (thiếu phụ, phụ nữ).
Sở Phi cùng Lăng Giáng Hồng nghi hoặc, nhìn nhau một cái, rất ăn ý cùng nhau đi vào.
Thấy một phụ nhân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quy-y-thap-tam/1415404/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.