"Phi nhi..." Mộc Hương thở dài.
Không thể giấu diếm được nữa, Lăng Giáng Hồng rất thông minh, chỉ một chút dấu vết để lại đã phát hiện Sở Phi khổ tâm giấu diếm hết thảy, đành phải bình thản nói thật, "...Mạch tượng của nàng càng ngày càng suy bại, chỉ sợ...!Không thể sống được bao lâu nữa.
Nàng luôn ngủ đến bất tỉnh như thế, một ngày nào đó sẽ đột nhiên ngủ như vậy rồi chết đi trong im lặng."
"Ngươi gạt ta!" Lăng Giáng Hồng tiến lên từng bước, nắm cổ áo Mộc Hương, hai mắt đỏ bừng, giống như dã thú phát điên.
Tại sao Sở Phi sẽ phải chết? Nàng đã trải qua nhiều cực khổ như vậy, ông trời cũng nên cho nàng hưởng phúc mới phải, tại sao phải nhẫn tâm mang nàng đi!?
"Ta không lừa ngươi." Mộc Hương ngăn cấm Thanh Đại muốn tiến lên ngăn cản, tùy ý Lăng Giáng Hồng níu lấy, "Phi nhi không cho ta nói cho ngươi biết, là vì nàng sợ ngươi sẽ như thế này."
"Chẳng lẽ nàng muốn ta mất đi nàng khi ta không hề có chuẩn bị gì...!Nàng làm như vậy, chẳng lẽ không tàn nhẫn sao? Chúng ta đã thành thân a...!Thành thân..." Lăng Giáng Hồng buông Mộc Hương ra, hai tay nắm chặt, móng tay bén nhọn đâm vào trong da thịt, máu tươi từ trong lòng bàn tay từng giọt từng giọt rơi trên mặt đất, hội tụ thành một bãi.
Nhưng Lăng Giáng Hồng không hề hay biết, tâm đã đau đến chết lặng, chẳng lẽ Sở Phi thật sự hận mình như vậy, làm thế là để tra tấn mình sao?
Không! Phi nhi của nàng không phải là người như thế!
"Lăng Giáng Hồng..."
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quy-y-thap-tam/290974/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.