Từ sau khi Sở Phi và Lăng Giáng Hồng thành thân, mỗi ngày Sở Phi ở Minh Phượng cung như trở lại lúc nhỏ khi vừa mới tới Minh Phượng cung vậy, cũng là vô ưu vô lự như vậy, được Lăng Giáng Hồng thật cẩn thận sủng ái, che chở.
Nàng nheo mắt lại, chìa một bàn tay nắm một chút trên không trung hư vô, muốn bắt lấy cái gì đó, nhưng trong tay lại rỗng tuếch.
Đây là hạnh phúc sao? Bắt không được, không biết sau này nó có còn nghỉ chân ở bên cạnh mình hay không? Sở Phi kéo kéo khóe miệng, suy yếu thở dài, hết thảy tới quá đột ngột.
"Phi nhi." Một tiếng ôn nhu khẽ gọi, kéo hồn Sở Phi đang phiêu du nơi nào đó trở về.
Quay đầu, trong nháy mắt một tia vắng vẻ bị nàng xảo diệu dấu đi, mỉm cười nói, "Mộc Hương."
"Sao đứng trong sân một mình vậy, Lăng Giáng Hồng đâu?" Mộc Hương đi tới trước mặt Sở Phi, lòng bàn tay lướt qua khuôn mặt non mịn của Sở Phi, chạm lấy mũi Sở Phi, động tác mềm nhẹ mà mờ ám, nhưng hai người đều biết rõ đó không phải tình yêu, chỉ là một loại thương tiếc, sủng nịch, dù sao Mộc Hương mới là người duy nhất biết chân tướng, cũng là người duy nhất Sở Phi có thể nói hết tâm sự.
"Tuy rằng nàng luôn ở đây bồi bên cạnh ta, nhưng việc của Minh Phượng cung, nàng không thể luôn không để ý tới." Sở Phi cúi đầu, lọn tóc thật dài che lấp vẻ mặt của nàng, Mộc Hương cố gắng muốn xem rõ, lại thất bại.
"Ta không thể luôn chiếm cứ nàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quy-y-thap-tam/290977/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.