Phiên Phiên Ngọc Trữ là hai môn sinh mà Phù Ngọc đảo Đông Phương Thanh Kỳ đắc ý nhất, từ sáu tuổi đã tu hành công phu song kiếm hợp bích, cho tới hai mươi mấy tuổi, ăn ngủ nghỉ cơ hồ đều ở cùng nhau, ngay cả tính nết cũng cơ hồ giống nhau, cho nên mới có thể tâm linh tương thông, khiến công phu song kiếm hợp bích xuất thần nhập hóa.
Toàn Cơ lúc trước cũng nghe nói đến tên hai người này, nhưng khoảng cách tương đối gần như thế này, vẫn là lần đầu tiên.
Người mặc bạch y là Ngọc Trữ, vóc người hơi thấp một chút, tóc được búi lệch, ánh mắt trong trẻo lãnh đạm, khuôn mặt tú lệ, càng ngạc nhiên hơn chính là thanh bảo kiếm trong tay nàng, dài chừng ba thước, từ chuôi kiếm đến vỏ kiếm toàn thân đều là tuyết trắng, không biết là do loại vật liệu nào chế thành.
Toàn Cơ vẫn cảm thấy nữ tử mặc bạch y nhìn rất đẹp, không chỉ nhẹ nhàng khoan khoái, hơn nữa còn phiêu dật. Giờ phút này thấy Ngọc Trữ đứng ở trên trận đấu, y phục theo gió phần phật khiêu vũ, tiêu sái động lòng người nói không nên lời, trong lòng không khỏi có chút hâm mộ.
Phiên Phiên là nam tử cao gầy mặc hồng y đứng bên cạnh, tuy rằng dung mạo không khiến người ta kinh diễm, nhưng lại có một đôi mắt đẹp, đen láy linh động, cộng thêm một tia anh khí, hơn nữa hồng y tóc đen, tạo nên một loại khí tức nam tử quyến rũ khác biệt. Kiếm trong tay hắn hơi thô một chút, kiểu dáng giống như của Ngọc Trữ, chẳng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quyen-1-luu-ly-my-nhan-sat/238438/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.