Chuyển ngữ: Wanhoo
Ninh Thư im lặng nhìn Ôn Như Họa kích động không thôi. Cô nói bừa hai câu mà tưởng như Ôn Như Họa bị nhục mạ.
Chắc là lại nhập vào vai anh hùng giết tham quan ác bá rồi.
Ninh Thư cảm thấy tính cách Ôn Như Họa hơi bị nguy hiểm. Nói dễ nghe thì là ghét kẻ xấu như kẻ thù, nói khó nghe là nhân cách cố chấp phản xã hội.
Cô bỗng nhận ra Mộc Yên La vĩ đại thật, hi sinh thân mình thu phục đám đàn ông bệnh hoạn này.
"Lượn ra ngoài, sau này không cho phép vào phòng của ta. Muội cũng không được tùy tiện động vào đồ của ta, người như muội không có tư cách động vào đồ của ta. Bạch Cầm Tương, đừng thách thức giới hạn của ta."
Cái thứ vừa bẩn vừa nát này bà lại muốn động quá. Ninh Thư thầm khinh bỉ một câu rồi xoay người bỏ đi. Vừa ra ngoài cửa đã thấy đầu gấu béo cầm một bó hoa dại buộc tạm bợ không biết ngắt ở đâu đến. Hắn đứng bên ngoài hàng rào giơ bó hoa, trông thật sự... ngu xuẩn.
"Mỹ nhân ơi, ta tặng nàng hoa này, hoa tươi tặng cho mỹ nhân đó." Hà Đại Hoa trông thấy Ninh Thư thì bước ngay đến nhét hoa dại vào trong tay Ninh Thư.
Nguyệt Lan châm chọc Hà Đại Hoa, "Hoa này xấu thế sao tiểu thư nhà ta thích được."
Hà Đại Hoa cười khà khà với Nguyệt Lan, "Thị nữ của mỹ nhân đừng nóng, lần khác ta sẽ hái thêm một bó nữa."
Nguyệt Lan khinh khỉnh hừ lạnh không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quyen-1-ninh-thu-rat-la-lap-di/1307384/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.