Đám đệ tử Phù Ngọc đảo bị nhuyễn hương tô làm ngất đi kia, sáng ngày thứ hai mê mê mang mang tỉnh lại, phát hiện trong phòng trống không, trong lúc vội vội vàng vàng chạy đi hướng chư vị chưởng môn hội báo, bọn Toàn Cơ sớm đã bơi qua biển rộng, ngự kiếm bay đi cứu Đình Nô rồi.
Lúc này đây Toàn Cơ mũi đỏ bừng, dụi mắt, rốt cuộc một đêm không ngủ, cả buổi tối lại lao lực bơi dưới biển hơn một canh giờ, sau khi lên bờ lại "ngựa không dừng vó" ngự kiếm phi hành, ngay cả người làm bằng sắt cũng có chút chịu không thấu.
"Chúng ta. . . phải đi chỗ nào tìm Đình Nô đây?" Nàng hỏi xong, đột nhiên mũi hơi ngứa, liền hắt hơi nhiều cái, thiếu chút nữa từ trên thân kiếm té xuống.
"Hắt xì. . . Nhất định là phụ thân đang mắng chúng ta. . ." Nàng hít mũi một cái, mắt mũi đỏ ửng, nhìn qua càng giống một con thỏ nhỏ.
Tử Hồ nằm ở trên vai nàng, da lông mềm nhẵn theo gió phiêu động, xinh đẹp lại thần khí, nghe nàng nói như vậy, liền nói: "Ta thấy chưa chắc là cha ngươi đang mắng người, ngươi cũng phải cẩn thận một chút, đừng để sinh bệnh."
Nghĩ nghĩ, cảm thấy lời này rất thân mật, liền hừ một tiếng, lại nói: "Nếu bị bệnh, chậm trễ đi cứu Đình Nô, sẽ là lỗi của ngươi!"
Toàn Cơ lơ đễnh, giơ tay vỗ vỗ cái đầu lông xù của nàng, giống như đang vỗ một chú chó nhỏ cáu kỉnh, lãnh đạm nói : "Yên tâm đi, ta nhất định sẽ tìm được y."
Tử Hồ chán
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quyen-3-luu-ly-my-nhan-sat/179086/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.