Từ sau khi tại Phù Ngọc đảo biết rõ thân phận thực sự của cung nhân Ly Trạch cung, Chung Mẫn Ngôn vẫn luôn nghĩ đến chuyện của Nhược Ngọc. Là người của Ly Trạch cung thì cũng là kẻ đứng sau vụ ở Bất Chu Sơn, thế nhưng Nhược Ngọc kia lại chấp nhận cùng hắn lên Bất Chu Sơn, là diễn trò sao?
Hắn hiện tại rất muốn đi gặp người kia hỏi cho ra nhẽ, đầu đuôi tất cả sự việc xảy ra gần đây. Hắn coi người kia như huynh đệ chân chính, lại không ngờ rằng mình bị người kia từ đầu đến cuối lừa gạt.
Chung Mẫn Ngôn vốn không phải người tin vào cái gọi là vận mệnh, cho nên lần ấy, khi Liễu Ý Hoan khai thiên nhãn, có nỏi cho mỗi người biết một chút về chuyện của chính mình, hắn cũng không quá lưu tâm. Nhưng hôm nay đột nhiên lại nhớ tới mấy lời kia. Liễu Ý Hoan nói hắn là người đần độn, lại có chút cả tin, sau này tất sẽ bị người lừa gạt, nhưng đến bây giờ hắn lại có chút không minh bạch, cái người lừa hắn kia là Ô Đồng, hay Nhược Ngọc?
Ở phía xa kia, Nhược Ngọc tay cầm một viên đá nhỏ, thanh bào trong giáo bay phấp phới, bộ dáng thập phần tiêu sái. Chung Mẫn Ngôn bước chân chậm lại tiến về phía người kia, nhưng thật lâu sau, cả hai vẫn không mở miệng nói một lời, chỉ nghe trong không gian tiếng gió điên cuồng gào thét. Chung Mẫn Ngôn rốt cục nhìn không được, đang định mở miệng nói chuyện, lại nghe thấy Nhược Ngọc thấp giọng nói: "Mẫn Ngôn, ta đã đưa lại chiếc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quyen-4-luu-ly-my-nhan-sat/2361888/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.