Khi Đào Lộ nhìn thấy rõ gương mặt thật của sát thủ mặt lạnh, cô hoàn toàn bị kinh ngạc, không thể tin vào hai mắt mình, thật hy vọng là mình đang bị hoa mắt!
Trầm Úy Vũ cười tà mị nhìn cô, đôi mắt đẹp càng thêm mê hoặc, khiến cho cô bị hút hồn.
“Tổng…tổng giám đốc…” Cô lắp bắp gọi anh, tim đập với tần suất nhanh và không có dấu hiệu bình ổn lại, hoàn toàn đã quên mất là mình vẫn đang ngồi trên đùi anh.
Trời đất ơi!
Trầm Úy Vũ mà cũng biết khiêu vũ sao!? Đây là lần đầu tiên cô được nhìn thấy, coi như là một lần được mở rộng tầm mắt!
“Thư ký nhỏ của tôi, hay tôi nên gọi là nữ tước nhỉ, có gì muốn giao phó cho tôi không?” Anh cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của cô, trên đó còn lưu lại dấu hôn của anh.
Biểu cảm của Đào Lộ bây giờ là thế này đây囧.
Cô cứ tưởng là Trầm Úy Vũ vẫn chưa nhận ra cô, nhưng hiện giờ nghe giọng điệu của anh thì có vẻ như anh đã sớm biết nữ tước chính là cô thư ký luôn làm việc bên cạnh anh rồi.
Vừa rồi cô nhiệt tình nóng bỏng như thế, không biết có hù dọa Trầm Úy Vũ hay không? Bởi vì cô biết từ trước đến giờ anh không thích loại phụ nữ tục tằng bạo dạn như vậy!
“Tổng giám đốc…Sao anh biết là em?” Đào Lộ buồn rầu hỏi, lúc này cô thật hy vọng người trước mặt mình không phải là Trầm Úy Vũ.
Nghe thấy giọng của cô không mấy vui vẻ, anh dịu dàng nói: “Bởi vì tôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quyen-ru-yeu-nghiet-thu-truong/643557/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.