Cận Liễu Liễu ăn uống no đủ, còn nằm mộng thấy đang ăn gà nướng. “Đinh đinh đinh đinh” Một loạt tiếng ồn ào như sét đánh bên tai làm Cận Liễu Liễu bị dọa đến hồn vía đều bay mất một nửa. “Làm sao vậy? Làm sao vậy?” Nàng bối rối ngã xuống giường, đôi mắt mờ mịt mở to.
“Làm sao vậy? Đến giờ này rồi mà ngươi còn dám ngủ, thật đúng là đã xem mình trở thành tiểu thư. Nhanh đứng lên cho ta! Thay xiêm y! Đi thỉnh an thiếu phu nhân.” Chỉ thấy Vú Trương một tay cầm chậu đồng, tay kia cầm chày cán bột, vẻ mặt đùng đùng nổi giận.
Cận Liễu Liễu bị dọa không nhẹ, cuối cùng mới nhớ ra mình đã bị bán đến nhà người ta, vội vàng đứng lên.
Vú Trương lại bắt đầu chỉ tay: “Nhanh, đem y phục này thay vào.”
Một nha đầu đi theo Vú Trương lập tức đưa lên một bộ y phục màu phấn hồng. Cận Liễu Liễu khó hiểu: “Y phục trên người ta mới mặc hôm qua đã phải thay sao?”
Vú Trương hừ một tiếng cười nhạo: “Ta biết người nghèo không có kiến thức mà. Nào có ai ngày đầu vào cửa không thay đồ. Thiếu phu nhân nói ngươi dù sao cũng là tam thiếu phu nhân xung hỉ, cứ theo quy củ mà làm. Về sau, chi phí ăn mặc của ngươi cùng nhị thiếu phu nhân giống nhau. Tiểu nha đầu này cho ngươi sai sử. Miễn cho người ta nói chính thất Cổ gia chúng ta khi dễ tiểu thiếp.”
Tiểu nha đầu kia xem ra còn nhỏ hơn Cận Liễu Liễu một chút, may mà lớn lên cũng khỏe mạnh, mặt tròn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ra-tuong-ky/202594/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.