Cận Liễu Liễu khóc đến mệt liền dùng mảnh vải trên đầu ( ta nghĩ đây là khăn trùm đầu của cô dâu) lau mặt sạch sẽ, sau đó trèo lên giường lớn ngủ.
Ngoài đại sảnh, tiệc rượu vẫn tiếp tục đến tận khuya. Lý thị bị vài tân khách quen biết chuốc rượu mấy lần vì thế lúc tan tiệc, cảm thấy có chút say liền trực tiếp kêu nha hoàn đưa về phòng nghỉ ngơi. Thiếu phu nhân đã đi nghỉ, tự nhiên cũng không có ai để ý đến tam thiếu phu nhân trẻ người non dạ này. Cũng vì thế mà Cận Liễu Liễu có được một giấc ngủ thật ngon.
Nàng ngủ đến tận khi cảm thấy đói bụng.
Nến đỏ trong phòng đã sớm tắt, Ánh trăng bên ngoài xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng. Cận Liễu Liễu từ nhỏ ở nhà vốn không quen thắp đèn nên theo thói quen đứng lên, nương theo ánh trăng xem xét khắp phòng.
Cổ gia dù sao cũng là nhà giàu, Cận Liễu Liễu tuy rằng xuất thân nghèo hèn được người ta cưới vào cửa làm tam thiếu phu nhân nên phòng vẫn được dựa theo cấp bậc mà bố trí. Đồ đạc trong phòng không ít lại còn có một bàn ăn với đầy đủ rượu thịt.
Mũi Cận Liễu Liễu so với mắt còn tinh hơn. Không mất quá nhiều công sức nàng đã tìm được vị trí phát ra mùi thơm. Đặt mông ngồi xuống ghếm nàng không chút suy nghĩ, tóm lấy con gì đó to to đưa vào miệng.
A! Thì ra là gà nướng!
Cận Liễu Liễu quá đỗi vui mừng. Nàng vào thời điểm lễ mừng năm mới đến nhà trưởng thôn chúc tết, lão
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ra-tuong-ky/202596/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.