Mây khói lượn lờ quanh đình nhỏ, một cành hồng mai rủ xuống vừa vặn rơi vào trong mái hiên. Bên trong đình bày hai bộ bàn, đằng sau bàn gỗ tử đàn là một lớn một nhỏ ngồi kế nhau, có tiếng nam hài ê a đọc sách.
“Tỷ tỷ, chữ này đọc thế nào?” Tiểu hài tử áng chừng sáu bảy tuổi kéo áo tiểu cô nương bên cạnh mình hỏi, ngũ quan hai người giống nhau đến sáu bảy phần, đôi đồng tử long lanh mong chờ nhìn lên, lại nhận được một cái cốc đầu hờ hững của tiểu cô nương.
“Ai biết.”
“...”
“Au!”
Tiểu Song Linh ôm đầu ai oán nhìn phụ thân đẹp tựa trích tiên của nàng đứng bên cạnh, mày liễu cương nghị cau lại, một tay nâng quyển sách, tay kia không khách khí nắm cây roi gõ xuống đầu nàng.
“Là đại tỷ thì phải rộng lượng, sao có thể tùy hứng như con vậy?”
“Phụ thân… Những thứ này thực sự chán chết! Tại sao nữ nhi lại phải cùng học với đệ đệ chứ?” Song Linh bĩu môi, kinh thư tiên thuật gì đó nàng sớm đã thuộc làu từ lâu rồi, ngồi đây chẳng phải rất phí thời gian sao? Còn không bằng để nàng tự mình tu luyện… “Au!!!”
Một roi nữa không hề nương tay đánh xuống đầu, nàng ngẩng lên nhìn phụ thân ai oán, người lại hừ mũi.
“Nếu để ngươi một mình tự do, ngươi sẽ không đi tìm con rết kia à?”
“…”
“Tỷ tỷ, người tốt nhất là ngồi đây chỉ đệ đọc sách đi, đệ học xong sớm có thể sẽ được nghỉ sớm đó.” Tiểu hài tử mắt không rời khỏi sách, nhưng những lời hắn nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ret-tinh-ngan-nam/807248/chuong-3-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.