Trời trong xanh gió mát lành, như thường lệ, trên tảng đá quen thuộc luôn có một bóng dáng nằm dài người phơi nắng. Hôm nay Song Linh bị phụ thân nàng phạt quỳ ba canh giờ, ước chừng lúc này cũng là giữa trưa, có lẽ nhóc con đang ấm ức lết thân về phòng rồi.
Rết tinh chắc mẩm hôm nay sẽ là một ngày thảnh thơi, chân nọ gác lên chân kia rung rung, hoàn toàn khoan khoái phơi mình dưới ánh nắng bỏng rát. Hắn còn đang tính xem lần tới nên mua món ngọt gì cho nhóc con, bánh con thỏ lần trước nàng ăn rất vui vẻ, hắn cũng muốn nàng được vui vẻ nhiều hơn.
Có lẽ lần sau hắn sẽ thử mua bánh hoa hồng, bánh hoa quế, cả bánh đậu đỏ nữa. Bánh bột lọc thủy tinh thì hơi khó… nhưng nếu hắn gia tăng tốc độ trở về một chút liệu có thể bảo toàn được nhiệt độ nước dùng không nhỉ?
Đang miên man suy nghĩ, hắn lại vô tình bắt được tiên khí quen thuộc.
“Không phải vừa bị phạt quỳ ba canh giờ sao? Sao không trở về nghỉ ngơi lại tới đây?” Hắn không vui ngồi dậy, hướng đến bóng dáng màu hồng đang bước đi cà nhắc về phía mình.
“Ta không có yếu đuối như vậy.” Song Linh bĩu môi, nếu không phải phụ thân bắt được nàng lúc nàng lén dò sổ sách cấm thì nàng cũng không bị phạt.
“Được rồi được rồi!” Hắn không kiên nhẫn nhìn nàng lết từng bước nữa, trực tiếp đứng dậy xách ngang người nàng nhấc lên. Song Linh mặc dù đã cao hơn thắt lưng hắn, nhưng bị hắn xách lên vẫn không thể phản
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ret-tinh-ngan-nam/807264/chuong-5-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.