Đêm càng khuya sương xuống càng nhiều, ở trên đỉnh núi thời tiết lại càng lạnh, Song Linh mặc dù có thể chất hơn người nhưng trước khi ra ngoài nàng cũng chỉ mỗi khoác trường bào mỏng manh, ngồi một lúc liền cảm thấy lạnh.
“Lạnh sao?” Rết tinh cảm nhận hơi thở người bên cạnh nặng nề, cầm lấy bàn tay nàng lên kiểm tra, đã tê cóng đến như vậy mà vẫn còn muốn ngồi với hắn? “Sao lại để bản thân lạnh đến như vậy!”
“Ta không sao mà, thật đó!” Cảm nhận hơi ấm từ bàn tay đang nắm lấy mình, Song Linh bất giấc vui vẻ, cái lạnh cũng tan đi phân nửa.
“Không được! Hôm nay ngồi thế đủ rồi, mau về phòng đi ngủ đi!” Hắn bỗng dưng thấy giận, đứa nhóc này làm sao lại luôn làm hắn lo lắng như vậy, lơ là một chút là nàng liền khiến bản thân gặp chuyện.
“Ta không sao thật m… Á!”
Không để Song Linh nói hết câu, hắn lập tức nhấc nàng lên vắt qua vai như vác bao gạo, không nói một lời liền vác nàng đến trước cửa phòng.
“Đi vào đi!” Hắn dừng lại trước ranh giới của kết giới mới thả nàng xuống, nếu như không có cái kết giới này, đảm bảo hắn sẽ vác nàng đến tận giường ép nàng ngủ mới thôi. Nhưng tạm thời hắn đành tin tưởng vào tự giác của nàng vậy. “Mau đi ngủ đi, không còn sớm nữa, tiểu cô nương thức khuya không tốt.”
“... Ừm… còn thúc thì sao?” Biết hắn quan tâm mình, Song Linh chỉ thấy ngọt ngào cùng ngọt ngào, cũng không để ý hắn cộc cằn ra lệnh cho mình.
“Đương nhiên là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ret-tinh-ngan-nam/807261/chuong-4-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.