Phủ Thừa tướng.
Đêm đã khuya nhưng thư phòng trong Đào viện của Trương Sinh vẫn còn đèn sáng, căn phòng rộng lớn bởi vì xếp chồng nhiều giá kệ sổ sách nên không gian có thể sử dụng vô cùng chật hẹp. Trương Sinh khoác áo lông chồn trắng ngồi bên cạnh thư án kiểm tra doanh thu trong tháng, bát canh gà hầm linh chi bên cạnh đã nguội lạnh từ lâu, nhưng chủ nhân của nó lại không hề để ý tới.
Bỗng hắn ho nhẹ một tiếng, tâm trí vừa dứt khỏi những con số liền tự động hiện lên bóng hình một người con gái… Hắn bất giác thở dài, bàn tay thon dài trắng muốt khẽ day huyệt thái dương đau nhức, chẳng còn hứng thú tính toán gì nữa.
“Người đâu?”
“Dạ, Tam gia.” Mảnh sân vốn vắng vẻ không người nháy mắt đã xuất hiện một tên hầu cao lớn, quy củ đứng trong sân sẵn sàng chờ chủ nhân sai bảo.
“Song Linh cô nương đang làm gì?” Hắn bỏ bút lông sói xuống, ánh mắt chạm đến chén canh đã nguội ngắt, chân mày hơi nhíu lại, lập tức có một tên hầu khác tiến lên bưng chén mang đi hâm nóng.
“Bẩm Tam gia, Song Linh cô nương ở trong phòng nghỉ cả buổi, không hề có động tĩnh ạ.” Tên hầu khom người bẩm báo.
“Đã tra ra được gì chưa?”
“Cái này… Bẩm Tam gia, vị Song Linh cô nương này giống như Hi Linh công tử, hoàn toàn không thể tra được gốc tích từ đâu. Thuộc hạ đã cử thêm vài tên trở về Bàn Sơn hỏi thăm rồi ạ.”
“Ừ.”
Trương Sinh khép hờ mắt, cả người thư thái dựa trên ghế lót đệm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ret-tinh-ngan-nam/807326/chuong-12-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.