Toàn thân Bạch Diện đều là màu trắng, hắn đeo một cái mặt nạ hình phụ nữ cười lớn che đi dung mạo thật sự, sau lưng hắn là hơn mười con rối có nhân dạng xinh đẹp đứng hầu.
“Song Linh à Song Linh, ta đã phải chờ ngày này rất lâu, rất lâu đó ngươi biết không? Ta đã phải cất công đến tận Thanh Sơn để tìm hiểu về ngươi, tiêu tốn hơn ba trăm Rối hình mới tích cóp được chút thông tin về người ngươi thương, lại thêm hai trăm con khác để thu thập đất bùn lẫn tro bụi của hắn, ngươi có phụ mẫu cũng thật lợi hại, chém giết rối hình của ta đến mức ta cũng suýt chút bị lộ. Ha ha! Để gọi được ngươi ra cũng thật vả, thậm chí giết đến hơn hai mươi đứa rồi ngươi cũng không chịu chui ra, ta còn tưởng ngươi sợ quá nên cút rồi chứ! Há há…
Nhưng ngươi cũng thật là… sao không cam tâm tình nguyện mà để cho Rối hình của ta chém chết luôn đi? Ít ra ngươi cũng sẽ được chết dưới tay người thương, được trả nợ cho hắn chứ hả? Vậy mà ngươi xuống tay chẳng lưu tình gì hết, chém bọn chúng đến mức không dùng lại được rồi. Phải mất gần một năm ta mới tạo ra được đám Rối hình ưng ý nhất để tặng cho ngươi đó! Ngươi nói xem, thật là phí phạm có đúng không?”
Xen lẫn lời nói là giọng cười man rợ, Bạch Diện khoái trá đi vòng quanh Song Linh, vui vẻ hí hửng kể về chiến công của mình như một đứa trẻ, lại cố tình ngồi xuống trước mặt nàng, nắm một nắm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ret-tinh-ngan-nam/807343/chuong-16-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.