Chiếc váy cưới không phải được chọn một cách tùy tiện.
Nó không có tầng tầng lớp lớp váy nặng trĩu, không đính đầy ngọc trai hay kim cương, cũng không có phần khung xiết chặt eo. Tất cả những gì Lương Uyển không thích, những thứ cô cảm thấy không thoải mái, đều không có trên váy.
Cổ váy hình trái tim, ngắn tay, dáng váy kiểu Đế quốc với đường eo thu tự nhiên, chiều dài vừa vặn chạm đến mắt cá chân thon nhỏ của cô, trắng mịn như mu bàn chân. Lớp trong là vải lụa màu trắng ấm mềm mại, bên ngoài là lớp váy voan nhẹ nhàng xếp tầng, cuối cùng phủ lên là lớp ren dệt tay.
Chu Lịch nhớ từng lời Lương Uyển từng nói, bao gồm cả sở thích của cô. Trong cuộc sống thường ngày, cô hay do dự khi phải quyết định những chuyện nhỏ nhặt, đôi khi chính Chu Lịch còn hiểu cô thích gì hơn cả cô.
Lương Uyển xách váy bước tới bên cửa sổ, ánh nắng xuyên qua khu vườn, chiếu vào thân váy khiến nó gần như trong suốt. Khi cô nhẹ nhàng xoay người, ren trên váy như ánh sao lấp lánh chảy trôi.
Cô đứng nhìn thật lâu.
Trước gương gỗ được chạm khắc tinh xảo, Lương Uyển cởi bỏ chiếc váy đen ban đầu.
Chu Lịch bước vào kéo rèm lại, ánh sáng ngày chợt trở nên mờ ảo dịu dàng, bóng của lớp vải mỏng phản chiếu lên làn da trắng nõn như sứ. Ngón tay anh bắt đầu từ hõm lưng bên eo cô, nhẹ nhàng lần lên, như mọi lần, mở khuy áo, rồi đặt tay lên vai cô.
Vì là mùa hè, Lương Uyển mặc nội y
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/roi-ben-son-tu/2684823/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.