Đèn trong phòng đã tắt, Chu Lịch nghiêng người kéo rèm che ánh sáng lờ mờ từ ngoài trời, rồi nhẹ nhàng in một nụ hôn lên trán Lương Uyển.
Cô dựa vào lòng anh, hơi thở dần dần ổn định lại. Cổ tay bị trói buộc suốt gần cả đêm được anh cầm lấy, nhẹ nhàng xoa bóp.
"Đau không?"
Lương Uyển khẽ lắc đầu, mệt mỏi vén lọn tóc lòa xòa trước trán: "Đặt báo thức lúc mười giờ đi. Mười một giờ phải trả phòng, chiều có người khác đến ở rồi."
Dù muốn gia hạn thêm cũng không thể.
Tóc rối trên đỉnh đầu cô cọ nhẹ vào gò má Chu Lịch.
Tối qua sau khi tắm xong, họ đã hủy vé tàu mà cô đặt trước, đổi sang hai vé ghế thương gia cạnh nhau.
May mà tháng Mười Hai là mùa du lịch thấp điểm, nên không quá khó để đổi vé.
Giấc ngủ này của Lương Uyển sâu đến mức như rơi vào lòng đất, đến khi bà chủ khách sạn gõ cửa cũng không làm cô tỉnh lại.
Chu Lịch ra mở cửa và trò chuyện với bà ta.
Bà chủ thoáng sững người, nghĩ thầm: chẳng phải người đàn ông này là kẻ mà mấy hôm trước cô Lương lôi về từ quán rượu sao? Giờ đã chín rưỡi mà còn chưa đi?
Nhân lúc ánh sáng buổi sớm chiếu vào, bà ta cẩn thận quan sát Chu Lịch một lượt.
Công bằng mà nói, người đàn ông này trông không giống kẻ xấu – cả người mang khí chất nho nhã, lạnh lùng, nhã nhặn mà nghiêm túc. Chẳng lẽ đúng là "không thể nhìn mặt mà bắt hình dong"?
"Cậu là...?" Bà ta khẽ ho một tiếng.
Chu Lịch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/roi-ben-son-tu/2684835/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.