"Cái gì... cái gì mà người mới..."
Dù ánh xanh xám trong sân khá tối, nhưng chỉ cần bất kỳ ai mở cửa phòng cũng có thể nhìn thấy họ. Những cành cây trơ trụi không đủ để che khuất thân hình hai người.
Lương Uyển theo bản năng vươn tay ra sau lưng, nắm lấy cổ tay anh. Cả hai đều không mang bao tay, da của Chu Lịch nóng rực và ấm áp, đầu ngón tay lạnh buốt của cô như chạm vào suối nước nóng, lập tức chỉ muốn chìm đắm trong đó.
May mà gió lạnh tháng Mười Hai đủ sắc bén để xua tan sự choáng váng và mơ hồ của cô.
Cô kéo cổ tay anh từ sau eo ra trước ngực, siết chặt lấy, ích kỷ dùng anh để sưởi ấm đôi tay mình.
"Sao anh lại tới đây? Công việc xử lý xong rồi à?"
"Ừ, xong hết rồi," Chu Lịch phản ứng lại bằng cách nhét cả hai tay cô vào trong áo khoác của mình, động tác dịu dàng, giọng điệu lại vẫn mang vẻ như một chính thất bắt gian tại trận, "Nghe nói em có người mới, đặc biệt đến đây để trói em mang về."
Lương Uyển đỏ mặt, "Nói linh tinh gì đấy."
Cô rút một tay ra chỉ vào phòng mình: "Lên trước đi, ở đây lạnh quá."
Chu Lịch kéo vali đi theo cô lên phòng.
Cửa phòng đóng lại.
Lương Uyển hỏi: "Anh ăn tối chưa?"
"Chưa."
Cô quay người, vén áo khoác anh lên, cách lớp áo mỏng sờ lên vùng bụng săn chắc của anh. Tuy có vải ngăn cách, cô vẫn cảm nhận được nhiệt độ nóng rực ấy.
Bàn tay cô lượn lờ không đúng chừng mực, cười nói:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/roi-ben-son-tu/2684837/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.