Chuyến bay từ London trở về Bắc Kinh, dưới sự kiên quyết của Chu Lịch, Lương Uyển được nâng hạng từ ghế phổ thông lên khoang hạng nhất. Lần đầu tiên trong đời, cái eo vốn luôn co rúm như con tôm của cô mới có thể duỗi thẳng để ngủ trên máy bay.
Khi cất cánh từ sân bay Heathrow ở London là tám giờ tối, ngoài cửa sổ máy bay là một màu đen kịt, giống như lúc đi. Chỉ khác là khi ấy họ bay từ Bắc Kinh sang phía tây, bóng tối bao phủ cả chặng đường, còn lần này thì ngược lại, họ bay về hướng đông, chạy theo ánh mặt trời.
Khi hạ cánh xuống Bắc Kinh, trời đúng lúc vào buổi chiều nắng chói chang.
Chiếc điện thoại nhận được tin nhắn chào mừng từ nhà mạng trong nước, Lương Uyển vẫn còn ngơ ngác.
Cô từng nghĩ rằng, sau khi quay về nơi này sẽ lại cảm thấy áp lực vô tận. Ở đây có quá nhiều chuyện chờ cô giải quyết, mỗi việc đều như một ngọn núi cao không thể vượt qua đối với cô trước đây.
Nhưng, những điều đó lại không xảy ra.
Cô bỗng cảm thấy nhẹ nhõm cả người, thậm chí còn quay đầu nhìn những chiếc máy bay đang bận rộn trên đường băng mà thở phào nhẹ nhõm.
Một người đã đeo mặt nạ mười mấy năm, giây phút tháo xuống, điều đầu tiên cảm nhận được chắc chắn là không khí trong lành, sau đó thốt lên rằng: thì ra đây mới là cảm giác được sống, được thở.
*
Ngày hôm sau, Lương Liên Thấm cuối cùng cũng gọi được cho Lương Uyển, được cho phép đến nhà thăm.
Lương Uyển đang
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/roi-ben-son-tu/2684848/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.