Đây là lần thứ hai Lương Uyển vào thư phòng của Chu Lịch. Lần đầu tiên, cô chỉ dừng lại khoảng hai phút, giữ nguyên tắc không xâm phạm quyền riêng tư của anh nên chưa từng quan sát kỹ căn phòng.
Lần này, cô đi chân trần, được anh bế đặt xuống chiếc ghế đơn bên cửa sổ.
Số lượng sách trong phòng nhiều hơn cô tưởng tượng, giá sách cao chạm trần khiến nó trông giống một thư viện thu nhỏ.
Trong khi đang lật tìm album ảnh, Lương Uyển chống cằm nhìn bóng lưng của Chu Lịch.
"Chu Lịch, hồi nhỏ anh có từng đến Hàng Châu không?"
"Không."
Chẳng lẽ Lương Liên Thấm và Trình Liên Thư chưa từng để hai đứa trẻ gặp nhau?
Lương Uyển hoàn toàn không nhớ nổi.
Trí nhớ của cô vốn không tốt, ngay cả dáng vẻ của Trần Tri Nguyên, người đã học chung với cô ba năm, cô còn suýt quên, huống chi là chuyện hồi bé.
"Tại sao lại hỏi thế?"
Lương Uyển đáp: "Biết đâu chúng ta đã từng tình cờ gặp nhau bên Tây Hồ thì sao."
Chu Lịch cầm hai cuốn album bước đến đưa cho cô.
Lương Uyển nhận lấy, chưa lật trang nào đã hỏi anh một câu: "Anh nghĩ lần gặp nhau ở Na Uy của chúng ta có phải là lần đầu tiên không?" Không đợi Chu Lịch trả lời, cô đã cười khẽ, giấu đi suy nghĩ của mình, "Chúng ta có duyên đến mức có thể gặp nhau ở Na Uy, biết đâu đã từng chạm mặt ở nơi nào đó từ trước rồi."
Cô mở trang đầu tiên.
Album còn rất mới, bìa màu nâu đậm, bên trong là những trang giấy nền trắng lạnh như nước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/roi-ben-son-tu/2684868/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.