Chu Lịch.
Có thể là bất kỳ chữ 'Lịch' nào.
Nhưng con người luôn có xu hướng liên hệ đến mọi thứ có liên quan đến bản thân.
Lương Liên Thấm và Chu Lịch từng có một lần chạm mặt ngắn ngủi, khi ấy bà đã cảm thấy ngũ quan của anh có vài phần quen thuộc, nhưng lại không hề liên tưởng đến Trình Liên Thư.
Lương Uyển đứng ở đầu gió, hai tay đút túi, nheo mắt nhìn Lương Liên Thấm. Mái tóc ngắn trên vai bị gió thổi tung, không ngừng quất vào má và cổ cô, giương nanh múa vuốt bay loạn xạ.
Nhìn phản ứng của Lương Liên Thấm, có vẻ như trước đó bà không hề hay biết gì.
Lương Uyển cúi đầu, nhẹ nhàng đá viên đá vụn dưới chân: "Vì sao bà chưa bao giờ nói với tôi rằng, lúc rơi xuống Tây Hồ, người cứu bà là dì Tô Tô?"
Giọng của Lương Liên Thấm nhẹ hẳn: "Cô ấy đã trở về từ Đức rồi sao?"
"Ừm."
Lương Uyển chưa bao giờ nghĩ rằng, dì Tô Tô – người từng mua váy và túi quà đầy ắp đồ ăn vặt cho mình khi còn nhỏ – lại chính là mẹ của Chu Lịch. Khi đó cô còn quá nhỏ, ký ức mơ hồ, chỉ nhớ rằng đó là một người phụ nữ dịu dàng, nhưng không nhớ rõ gương mặt.
Vậy còn Chu Lịch thì sao?
Lần gặp mặt ở Na Uy giữa cô và anh, thực sự là lần đầu tiên sao?
*
Đến khi Lương Uyển nhấn chuông nhà Chu Lịch, Hách Dịch Phỉ đang trò chuyện trực tuyến với anh.
Chu Lịch tháo tai nghe, nói với Hách Dịch Phỉ: "Chờ chút."
Anh liếc nhìn đồng hồ trên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/roi-ben-son-tu/2684869/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.