Hôm đó, sau khi đặt con ếch lên ghế sofa, Lương Uyển liền nhắn tin cho Chu Lịch, báo rằng mình để quên đồ ở chỗ anh.
Cô hoàn toàn có thể đến lấy ngay trong tối hôm đó, nhưng cô không muốn vừa mở cửa nhà Chu Lịch đã nhìn thấy Trình Mạn, hoặc thậm chí là những người khác mà cô chưa từng gặp.
"Khi nào thì tiện để em qua lấy?"
Chu Lịch không trả lời tin nhắn, nhưng một giờ sau, anh đến tận nhà cô.
Đồ trong túi mua sắm vẫn còn nguyên vẹn, Lương Uyển thầm thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ lại thì, Chu Lịch vốn là người rất có ranh giới rõ ràng, trả lại đồ nguyên trạng mới đúng phong cách của anh.
Anh đứng bên ngoài cửa, Lương Uyển đứng bên trong, tay giữ chặt tay nắm cửa. Trên người cô là bộ đồ ngủ kẻ caro màu be mua từ ba năm trước.
"Dạo này chắc em không tiện đến nhà anh nhỉ? Em gái anh đang ở chung với anh mà? Đồ của em, anh có giữ cẩn thận không?"
Một loạt câu hỏi bật ra khỏi miệng cô.
Chu Lịch lắc đầu. "Nó không ở cùng anh."
Lương Uyển nhẹ nhõm, bắt đầu kể với anh về chuyến công tác ở Thâm Quyến.
Câu chuyện cứ thế tiếp diễn, nhưng cô vẫn chưa mời anh vào nhà. Cô đang do dự.
Mãi đến khi nhận ra sự bất lịch sự của mình, cô mới cất lời: "Anh có muốn vào uống tách trà không?"
Nói là vậy, nhưng cô vẫn đứng chắn ngay cửa, dùng cơ thể mình ngăn cản lối vào.
Từ khi quen biết đến giờ, Chu Lịch chưa từng bước chân vào căn hộ của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/roi-ben-son-tu/2684886/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.