Hương vị của Margarita tràn qua môi lưỡi, tựa như một cuộc nâng ly giao chén.
Chu Lịch vòng qua quầy bar, đi đến bên cạnh Lương Uyển, một tay áp lên lưng cô, tay còn lại luồn xuống dưới, nhẹ nhàng bế bổng cô lên.
Cảm giác bỗng chốc rời khỏi mặt đất khiến Lương Uyển giật mình, theo phản xạ ôm lấy cổ anh, mềm mại tựa vào anh. Chiếc áo khoác đã bị cởi bỏ, trên người cô chỉ còn một chiếc áo thun trắng đơn giản, từ lúc nào đã bị kéo lên một đoạn.
"Chu Lịch, em còn chưa đồng ý..."
"Ừm, anh đang đợi câu trả lời của em."
Giọng anh trầm thấp, nhưng đầu ngón tay lại đang lướt vòng trên cái móc phía sau lưng cô, khiến Lương Uyển không khỏi bối rối, vô thức dâng bờ môi mềm mại lên cho anh.
Cảm giác ấm áp len lỏi qua lớp vải, truyền đến làn da.
Mặt cô ửng đỏ, bực bội nói: "Anh không ngoan chút nào—"
Lương Uyển cảm thấy có gì đó khác biệt so với trước đây.
Dù là lần ở Na Uy hay lần sau khi trở về Bắc Kinh, tất cả đều giống như anh đang đáp ứng khao khát của cô. Ngoài những lời thoái thác ngoài miệng, anh chưa từng từ chối bất cứ điều gì cô muốn, nhưng cũng chưa bao giờ phá vỡ giới hạn.
Cơn mưa này đã làm đảo lộn cả thành phố, cũng làm rối loạn điều gì đó giữa họ.
Chu Lịch chủ động trêu chọc cô, nhắm mắt lại, lặng lẽ cảm nhận nhiệt độ từ cô. Cô vừa đẩy vừa né, lại cảm nhận được khao khát đang lớn dần của anh.
"Câu trả lời là?"
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/roi-ben-son-tu/2684901/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.