Hôm sau tỉnh dậy, căn phòng vẫn mờ tối, chỉ có một chiếc đèn bên bàn làm việc tỏa sáng. Theo ánh sáng nhìn qua, Lương Uyển thấy Lee đang ngồi đó làm việc. Bên cạnh chiếc máy tính có đặt một cốc thủy tinh đựng nước.
Anh lại đeo cặp kính gọng mảnh, trang phục chỉnh tề, giữa hai người bỗng chốc xuất hiện một khoảng cách mà đêm qua không hề có.
Lương Uyển ngồi dậy, cơn đau nhức dưới bụng khiến cô bất ngờ, theo phản xạ khẽ rên một tiếng. Cảm giác này không đến mức khó chịu, nhưng đối với cô thì hoàn toàn xa lạ.
Nghe thấy tiếng động, Chu Lịch dừng động tác gõ bàn phím, quay sang nhìn cô. "Sao vậy?"
"Không... không có gì."
Lương Uyển hắng giọng che giấu sự bối rối. Không khí giữa hai người sau khi mặc lại quần áo khiến cô phát điên. Sớm biết vậy cô đã nên dừng lại ở một đêm thoáng qua, giờ này hẳn đã chạy trốn được rồi.
Chu Lịch nheo mắt, giơ tay ra hiệu. "Rửa mặt xong thì ăn chút gì trước đã."
Lương Uyển nhìn theo hướng tay anh, thấy có bánh sandwich và cà phê.
"Ừm, được." Cô đứng dậy tìm quần áo bị anh cởi ra hôm qua. "Bây giờ là mấy giờ rồi?"
"Hai giờ." Chu Lịch đáp, rồi nói thêm, "Trong phòng tắm có một bộ quần áo mới, em có thể mặc."
Lương Uyển khựng lại, "Hai giờ? Vậy chẳng phải đã quá giờ trả phòng rồi sao?"
"Ừm, anh đã gia hạn."
Thực ra cô muốn hỏi anh tại sao không gọi mình dậy, nhưng nghĩ lại thì thôi, chỉ có chút tiếc nuối vì lãng phí số tiền này. Không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/roi-ben-son-tu/2684960/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.