Lúc Tống Sơ Tình rời thủ đô vẫn còn là những bông tuyết nhỏ lất phất, nhưng cả vùng Đông Bắc thì đã bị tuyết lớn bao phủ, cô thèm đến mức không chịu nổi, lôi kéo Diêu Bái Lâm nói đi là đi.
Diêu Bái Lâm năm nay vừa mới lên đại học năm nhất, mới kết thúc kỳ nghỉ đông ở nước ngoài hai ngày trước, còn chưa kịp nằm lỳ một ngày thì đã bị cô chị này kéo đi.
Hết cách rồi, Diêu Bái Thu và Lý Khả Khả đều phải đi làm, một kẻ thất nghiệp rỗi rãi là cô chỉ có thể tìm sinh viên đại học đang nghỉ đông đi chơi cùng.
4 giờ chiều, khu trượt tuyết gần như chật kín người.
Tống Sơ Tình khó khăn lắm mới chen qua được đám đông, bĩu môi than vãn: “Mai không đến khu trượt tuyết này nữa đâu, sao mà đông thế này chứ!”
Cô nhét ván trượt tuyết cho cậu sinh viên bên cạnh, vừa tháo găng tay vừa hỏi: “Khu này còn có khu trượt tuyết nào khác không?”
Diêu Bái Lâm một tay ôm ván trượt hiệu The Whip của cô một tay đưa ra nhận lấy găng tay, bất lực nói: “Chị ơi, em làm sao mà biết được!”
“Thôi được rồi.” Cô gái như nghĩ ra gì đó lập tức quay người lại, ánh mắt đầy phấn khích: “Bái Lâm, tụi mình đi tắm suối nước nóng nhé?”
“Đi đi đi.”
“Vậy đi thôi!”
Diêu Bái Lâm ôm ván trượt đi thanh toán, xong xuôi hai người rời khỏi khu trượt tuyết ra bãi đậu xe.
Chỗ này không có tài xế nhưng đã thuê xe, cậu cất ván trượt vào cốp xe, tự giác ngồi vào ghế
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/rung-dong-ngay-xuan-to-ky/2769490/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.