Hứa Tiễu Tiễu nhìn thoáng qua người phụ nữ trong phòng, do dự một chút, lúc này mới mở miệng: "Tôi với anh ra ngoài còn không được sao? Tuy nói chúng ta không có quan hệ huyết thống, nhưng anh cả anh cũng đừng động tay động chân ha ~ "
Hứa Mộc Thâm:...
Cô cũng biết nam nữ có khoảng cách?
Nhíu mi,anh buông tay ra, đi nhanh về phía trước.
Hứa Tiễu Tiễu đi sau lưng anh, không tình nguyện đi ra ngoài.
Rời viện nhỏ một khoảng cách, Hứa Mộc Thâm đứng lại, quay đầu.
Một đôi con ngươi như đúc từ băng, nhìn chằm chằm cô, nhìn tới nỗi làm Hứa Tiễu Tiễu cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.
Cô ho khan một tiếng, "Cái kia... Anh tìm tôi, có chuyện gì sao?"
Hứa Mộc Thâm cũng không quanh co lòng vòng, gọn gàng dứt khoát ra lệnh: "Lập tức rời nhà họ Hứa."
Hứa Tiễu Tiễu:...!
trước khi tới, cô thứ gì đó đều không cầm theo, đích thật là đến thử xem, không hợp tâm thì rời đi.
Mà nhà họ Hứa này, vừa đến, cô liền không được tự nhiên.
Cho nên sau khi hứa Nam gia nói chân tướng, cô đã muốn đi rồi.
Nhưng mà, kia đều là khi chưa nhìn thấy mẹ.
Hiện tại...
Cô ngẩng đầu, ngữ khí bình tĩnh: "Tôi không đi."
Hứa Mộc Thâm cười lạnh một trận, đối với phản ứng của cô, quả không ngoài ý muốn.
Cô đương nhiên sẽ không đi.
Vì tiền bạc, đều có thể làm tiểu tam của người khác, hiện tại biết thân phận của mình, lại làm sao có thể buông tha vinh hoa phú quý nhà họ Hứa chủ động ra đi?
Anh cụp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/1868282/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.