Từ nhỏ lớn lên ở trại trẻ mồ côi, ở đây là nhà của Hứa Tiễu Tiễu.
Cô với mỗi đứa bé ở đây đều có tình cảm.
Nhưng bây giờ, những đứa bé thường đuổi sau cô gọi chị Tiễu Tiễu nhìn thấy cô lại giống như gặp thú dữ….
Toàn bộ đều là vì tám tháng trước, đêm đó "Không kiềm chế được".
Trái tim Hứa Tiễu Tiễu co rụt lại, Lương Mộng Nhàn liền nhìn chằm chằm cô mở miệng châm chọc: "Thấy chưa? Cho nên cô tới chỉ tự làm mất mặt?"
Lúc này, chung quanh đều an tĩnh.
Hứa Tiễu Tiễu nhìn chằm chằm cái sân cùng với những con người quen thuộc, cảm giác giống như mình là người ngoài.
Cô đang bị thương tích đầy mình, một thanh âm truyền đến: "Chị Tiễu Tiễu! Sao bây giờ chị mới đến thăm em!"
Một cô gái mười hai tuổi đã chạy tới, ôm lấy eo của cô, hô lớn: "Em nhớ chị muốn chết!"
Trái tim vừa mới lạnh ngắt kia trong nháy mắt liền mềm mại.
Hứa Tiễu Tiễu vươn tay ra, xoa đầu cô bé: "Điềm Điềm."
Đường Điềm Điềm muốn nói cái gì, thanh âm của Lương Mộng Nhàn đã lạnh lung cảnh cáo: "Điềm Điềm, em quên lời chị nói rồi sao? Đi cùng cô ta sẽ không có người nào nguyện ý nhận nuôi em!"
Thân là trẻ mồ côi, nguyện vọng lớn nhất của bọn chúng là có người nhận nuôi, có một gia đình đầy đủ.
Đường Điềm Điềm trừng: "Nhưng chị Mộng Nhàn, em và chị Tiễu Tiễu vốn quan hệ rất tốt, bây giờ cũng không phải cũng được nhận nuôi sao? Cho nên những điều chị nói đều là nói dối."
Lương Mộng Nhàn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/1868288/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.