Hứa Tiễu Tiễu vặn mày, sắc mặt trầm xuống.
Vốn cho rằng Hứa Nam Gia sẽ nhằm vào cao trừ sẹo, nhưng không nghĩ tới, vậy mà cô ta đối với chiếc vòng này nhớ mãi không quên?
Hứa Nam Gia tiếp tục chỉ trích cô: "Bà nội đưa chiếc vòng bên mình ba mươi năm cho cô, cô lại đối với nó như vậy? Tôi biết cô đối với nhà chúng tôi ném cô ở trại trẻ mồ côi không quan tâm sinh oán hận! Nhưng cô cũng không thể có tâm lý đạp trưởng bối như vậy! Không trách được lớn lên ở trại trẻ mồ côi, phẩm hạnh liền kém như vậy!"
Nghe được ba chữ "Phẩm hạnh kém", ánh mắt Hứa Tiễu Tiễu nháy mắt sắc bén.
Lão phu nhân ở bên cạnh ngăn cản "Được rồi, nói chuyện đừng khó nghe như vậy. Ta nghĩ, Tiễu Tiễu có thể là không cẩn thận làm vỡ rồi... Ài!"
Tới cùng là đeo nhiều năm như vậy gì đó, lão phu nhân đối chiếc vòng này rất có cảm tình, thấy vòng tay biến thành mảnh nhỏ, cực kỳ đau lòng.
"Cái gì không cẩn thận? Không cẩn thận rơi trên mặt đất, vòng tay cùng lắm vỡ thành hai đoạn, nhưng bà xem kiểu vỡ của vòng tay này vừa nhìn là biết là cố ý làm rơi! Bà nội, người như vậy, bà lại đối xử với cô ta xuất phát từ nội tâm, con thấy không đáng!"
Hứa Nam Gia nói xong câu đó, đi đến phía sau lão phu nhân, chợt gợi môi, nhìn chằm chằm Hứa Tiễu Tiễu.
Nơi lão phu nhân không nhìn thấy, nhíu mày với cô, mười phần hàm ý khiêu khích.
Dáng vẻ kia khiến cho mi mắt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/1868319/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.