Hứa Tiễu Tiễu đánh giá tình hình giữa hai mẹ con.
Liễu Ánh Tuyết lôi Hứa Nam Gia, âm thanh đè thấp, không biết đang nói cái gì, tuy Hứa Nam Gia không tình nguyện nhưng cuối cùng cũng không nói gì nữa, chỉ độc ác trợn mắt nhìn cô ta.
Hứa Tiễu Tiễu mơ hồ cảm thấy có điều kỳ quặc trong này.
Đôi mắt đen nhánh hiện lên một tia nghi ngờ.
Một số vấn đề bị cô ta bỏ qua liền hiện lên tronng đầu.
Vì sao nhà họ Hứa ném cô ta ở trại trẻ mố côi hơn hai mươi năm, không quan tâm đến lại đột nhiên lại đưa cô ta trở về? Cô ta nheo mắt lại, trong lòng bỗng nhiên vang lên chuông cảnh báo.
Tuy từ nhỏ cô ta lớn lên ở trại trẻ mồ côi nhưng vì công việc nên cô ta cũng có chút hiểu biết với nhà quyền thế.
Ở phương diện này, tình người rất lạnh nhạt.
Mà Hứa Thịnh không vui vẻ với cô ta, Hứa Mộc Thâm cũng chưa bao giờ có cảm tình gì với cô ta, trong nhà, lão phu nhân giống như không có địa gì, vậy cuối cùng là ai bảo quản gia đưa cô ta trở về? Tầm mắt cô ta lại dừng trên người Liễu Ánh Tuyết.
Liền thấy bà ta kéo Hứa Nam Gia đi đến, mang theo ý cười hiền lành: " Tiễu Tiễu, chuyện này là em của con không đúng, cô ấy chỉ đùa giỡn với con thôi." Nói xong, cúi đầu nhìn những mảnh ngọc trên bàn: "Cái vòng tay này thật ra có một đôi, một cái ở chỗ em con, nếu cái này đã vỡ thì lấy cái vòng tay của em con
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/1868326/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.