Chắc chắn quản lý Trương sẽ không vì Lương Mộng Nhàn mà làm Hứa Mộc Thâm không vui, nghe được lời này lập tức gật đầu: “Đúng vậy, chuyện này là do tôi sơ sót, vậy cho cô một ngày, ngày mai phải dọn ra ngoài.” Lương Mộng Nhàn nắm chặt tay, không thể nói nên lời.
Sắc mặt Hứa Mộc Thâm lại trầm xuống:“Phòng trong trại trẻ mồ côi có rất nhiều sao?” Lập tức quản lý Trương hiểu ra, ông ta vội vàng mở miệng nói: “Hôm nay liền dọn đi! Ngay bây giờ!” Sắc mặt Lương Mộng Nhàn trắng bệch, toàn thân phát run.
Hứa Mộc Thâm không ở để ý tới cô ta mà chỉ nhìn Hứa Tiễu Tiễu:“Cô muốn nhận nuôi đứa trẻ này?” Tình thế xoay chuyển quá nhanh, Hứa Tiễu Tiễu cơ bản là không có phản ứng kịp.
Sau khi nghe được lời này, cô ta có chút do dự.
Bây giờ cô đang ở nhà Hứa, nếu nhận nuôi Điềm Điềm thì nhất định phải đưa Điềm Điềm đến nhà Hứa gia.
Cô ta rối rắm một chút, ngập ngừng nhìn Hứa Mộc Thâm, “Ngài…… Có đồng ý không?” Tầm mắt Hứa Mộc Thâm nhìn Đường Điềm Điềm.
Điềm Điềm nắm chặt ống tay áo của Hứa Tiễu Tiễu, đôi mắt trông mong nhìn chằm chằm anh ta.
Ánh mắt nhút nhát sợ hãi kia làm Hứa Mộc Thâm nghĩ có phải Hứa Tiễu Tiễu còn nhỏ cũng là dáng vẻ này hay không? Hai chữ không cần suy nghĩ gì cứ thế nói ra: “Có thể.” —— Quản lý Trương cơ bản không thể hiểu được mục đích đại Boss đến kiểm tra.
Ông ta dẫn Hứa Mộc Thâm đi dạo một vòng trong trại trẻ mồ côi, rồi mới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/1868347/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.