Lương Mộng Nhàn:”……” Cô ta nghẹn lại, theo bản năng mở miệng nói: “Tôi, tôi là Lương Mộng Nhàn.” Hứa Mộc Thâm lại nhìn quản lý Trương.
Lập tức Quản lý Trương giải thích: “Đây là một đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi của chúng ta chúng ta nhưng không có người nhận nuôi nên lớn lên trong trại trẻ mồ côi, bây giờ đang giúp đỡ trong trại trẻ mồ côi:” Hứa Mộc Thâm rũ mắt: “Nói cách khác, không phải là nhân viên?” Quản lý Trương ngạc nhiên: “Ách, cái này, đúng vậy.” Nhân viên công tác trong trại trẻ mồ côi mỗi tháng cũng không có bao nhiêu tiền tuy nhiên lại phải làm việc ở đây cả ngày, tất nhiên Lương Mộng Nhàn cũng chướng mắt công việc này, cho nên vẫn không chính thức gia nhập mà lại đi làm bên ngoài.
Nhưng trại trẻ mồ côi là nhà của cô ta nên cô ta vẫn luôn ở nơi này, cô ta nói gì viện trưởng nghe nấy, cơ hồ làm cho Lương Mộng Nhàn một tay che trời ở trại trẻ mồ côi.
Hứa Mộc Thâm nghe thấy như vậy, giọng điệu châm biếm nói: “Tôi vẫn luôn nghĩ ở trong cô nhi viện chỉ có một đám trẻ con.” Quản lý Trương có chút ngốc, trong lúc nhất thời không có hiểu lời của anh ta có nghĩa là gì.
Trợ lý Hứa Mộc Thâm lập tức bước lên một bước, phân tích ý nghĩa của câu này: “Quản lý Trương, trại trẻ mồ côi, theo tên thì phải giúp đỡ những đứa trẻ bị vứt bỏ.
Mỗi năm Tập đoàn Đế Tôn của chúng ta cống hiến rất nhiều cho quỹ từ thiện như vậy cũng không phải vì nuôi người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/1868345/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.