Hứa Thịnh nghe được lời này, nhăn mày lại.
Hứa Tiễu Tiễu lại nhìn ông ta chằm chằm, khí thế có vẻ ông ta không nói rõ ràng thì sẽ không từ bỏ.
Hứa Thịnh khẽ cười lạnh, "Lúc nên nói cho con, tự nhiên sẽ nói cho con."
Hứa Tiễu Tiễu:......
Những lời này, là nói bọn họ đưa cô trở về, đúng là có mục đích?
Nhưng rốt cuộc là mục đích gì?
Cô nhăn mày lại, liền nghe được một tiếng cách đó không xa truyền tới, "Hứa Thịnh!"
Nghe tiếng nhìn lại, thì thấy Liễu Ánh Tuyết bước nhanh tới, sau khí thấy Hứa Thịnh, tầm mắt của bà ta rơi vào cửa sân nhỏ, trong mắt loé lên vẻ ác độc.
Bà ta cười tủm tỉm đi lên trước, tựa như công khai biểu thị quyền chiếm hữu nắm lấy cánh tay Hứa Thịnh, sau đó mở miệng nói: "Anh tới thăm em gái?"
Hứa Thịnh gật đầu.
Liễu Ánh Tuyết thở dài, "Con người em ấy tốt như vậy, cũng không biết khi nào mới có thể khỏi bệnh."
Hứa Thịnh lập tức nhíu mày, trong ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng, "Bác sĩ nói như thế nào?"
Liễu Ánh Tuyết trả lời: "Bác sĩ nói, loại bệnh này không gấp được, cần phải từ từ, rốt cuộc năm đó, em ấy đã chịu kích thích, quá lớn."
Hứa Thịnh nghe được lời này, rũ mắt, trong ánh mắt hiện lên vẻ ảm đạm: "Chuyện năm đó, đều do tôi......"
Vẻ mặt đó bị Liễu Ánh Tuyết bắt được.
Ông ta nói, cũng làm mắt Liễu Ánh Tuyết híp lại.
Bà ta nheo mắt, quay đầu nhìn về phía Hứa Tiễu Tiễu, nói sang chuyện khác: "Tiễu Tiễu, sống ở nhà họ Hứa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/1868360/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.