Hứa Mộc Thâm xuống xe trước, nghe được nhưng lời này của viện trưởng.
Anh chỉ là vén lên mở mắt nhàn nhạt nhìn cô một cái, liền đi đến chỗ kế bên tay lái, mở cửa xe.
Hứa Tiễu Tiễu ngẩn người ở trong xe còn chưa hồi phục lại tinh thần, lúc này mới tỉnh táo.
Cô nhìn xuyên qua trước cửa kính xe, nhìn Hứa Mộc Thâm cúi đầu trước mặt viện trưởng, nắm thật chặt quả đấm chậm rãi đi tới.
Cô đứng trước mặt viện trưởng.
Viện trưởng nhìn đến Hứa Tiễu Tiễu, mày nhăn lại như là đã hiểu ra cái gì, nhíu mày: "Tiễu Tiễu, đã trễ thế này con gọi cậu Hứa đến chỗ này là muốn đòi trả lại cái tát kia?"
Bà lập tức lại tức giận, tiến lên một bước chỉ vào mặt mình mở miệng nói với Hứa Tiễu Tiễu: "Có cái gì con nhằm vào ta, đừng có nhằm vào Mộng Nhàn nữa! Con muốn báo thù, con hướng vào đây mà đánh!"
Hứa Tiễu Tiễu còn không có động tác, cánh tay lại bị người ta túm chặt.
Chợt một thân hình cao lớn liền canh trước mặt cô, khiến cho viện trưởng hoảng sợ lui về phía sau một bước, kéo khoảng cách với cô.
Hứa Tiễu Tiễu nhìn người đàn ông trước mặt, lo lắng lại trào lên trong lòng.
Người phụ nữ đã từng nuôi lớn cô trừng mắt lạnh lùng với cô. Nhưng người đàn ông luôn châm chọc cô này giờ phút này lại bảo vệ cô.
Trong lòng sinh ra một cỗ lo lắng.
Cuối cùng cũng hiểu, người đàn ông này đến đây là làm chỗ dựa cho cô.
Cho nên cô làm sao có thể yếu thế?
Cô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/1868401/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.