Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn tươi cười, nịnh nọt.
Nhưng dáng vẻ bé xíu kia đặc biệt đáng yêu.
Vì lấy lòng anh, quan hệ với anh gần hơn một chút, giờ phút này khoảng cách giữa cô và anh rất gần.
Anh có thể thấy rõ ràng trên khuôn mặt cô không có đến một cái lỗ chân lông, có thể nhìn thấy lông mi dài dài của cô giống như một cây quạt nhỏ, nhất thời khiến cho anh trầm mê, thiếu chút nữa là đáp ứng yêu cầu của cô.
Nhưng lý trí cùng với tự chủ khiến lời của anh vừa tới miệng lại biến thành: “ Gấp cái gì? “
Hứa Tiễu Tiễu vừa nghe lời này, lập tức đem chuyện của Giai Giai ấp úng nói một lần: “..... Tôi cảm thấy chỉ cần anh cả ra tay, bất luận làm cái gì khẳng định có thể làm cho Giai Giai kia mê đến thần hồn điên đảo, thật sự chỉ là chuyện gấp, rất nhỏ rất nhỏ......”
Hứa Mộc Thâm nghe xong, sắc mặt trầm xuống!
Tiểu Hồ Ly này thực ra định để cho anh bán sắc sao?
Mắt anh buông xuống, kiên quyết không đồng ý!
Còn không mở miệng, tay đã bị Tiểu Hồ Ly giữ chặt, sau đó Hứa Tiễu Tiễu liền loạng choạng: “ Anh cả, cầu xin anh đó~ tôi cũng là thật sự không có cách khác!”
“ Anh cả, lúc trước anh hiểu lầm tôi là tình nhân lại vẫn coi thường tôi, anh xem chân của tôi đến bây giờ vẫn chưa khỏi, nếu anh giúp tôi chuyện gấp này, tôi liền không trách anh nữa.”
Hứa Mộc Thâm muốn nói từ chối, lập tức bị mắc kẹt trong cổ họng.
Anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/1868407/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.