Hứa Mộc Thâm mày nhíu lại một chỗ,muốn tức giận nhưng lại kìm nén xuống, vươn bàn tay to, vụng về vỗ vỗ trên đầu cô, ngữ khí nhẹ nhàng làm tài xế rớt tròng mắt: "Ngoan, đến nhà rôi, chúng ta xuống xe."
"Tôi không, tôi sẽ không xuống!" Cô bĩu môi, giọng nói giống như làm nũng, nhưng mà trong lời nói lại kiên quyết.
Hứa Mộc Thâm xoa xoa trán, "Tại sao không?"
Cô tủi thân nhìn anh, nửa ngày sau mới nỉ non ra tiếng: "Đây không phải nhà của tôi."
Hứa Mộc Thâm:....
Tim Hứa Mộc Thâm bị những lời nói này nhói lên.
Hắn nhìn chằm chằm cô.
Đúng vậy.
Đây không phải nhà của cô
Bởi vì cô với những người trong nhà không có một chút quan hệ huyết thống.
Cho nên cô không thích nơi này.
Nghĩ đến đây, giọng nói anh trầm xuống cho cô một lời hứa hẹn: "Sau này, ở đây chính là nhà của cô."
Hứa Tiễu Tiễu đã uống say nên nghe không hiểu ý tứ trong lời nói đó.
Cô bĩu môi, mở miệng nói: "Nhưng mà, ở đây không có khoai tây nhỏ của tôi, không có búp bê của tôi, không có..... "
Cồ thì thầm rất nhiều lời, nghe xong đầu Hứa Mộc Thâm đầy vạch đen.
Cho đến cuối cùng, cô còn nói một câu: "..... Không có người thân của tôi."
Hứa Mộc Thâm lại mềm lòng: "Sau này, tôi chính là người thân của cô."
Lời này vừa nói ra, Hứa Tiễu Tiễu mở to hai mắt ra nhìn anh.
Như thể muốn nhìn xem những lời này là thật hay giả.
Hứa Mộc Thâm cũng nghiêm túc nhìn lại cô, muốn cho cô một cảm giác an toàn.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/360798/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.