Vân Quỳ không ngờ ông ấy lại đột nhiên mở lời như vậy, nàng vô thức siết chặt ngón tay, khẽ đáp: “Ta…” Hà Bách Linh cũng có phần lo lắng, hỏi: “Từ đâu mà điện hạ biết được phương pháp giải này?” Trong lòng Thịnh Dự cũng đầy nghi hoặc, vừa rồi Thái tử chỉ nói vài câu dò xét, rõ ràng không hề nhắc đến cách giải cổ trùng. Hơn nữa Phùng Ngộ kia tự nhận là có thể giải cổ cho điện hạ, đại khái là kẻ sắp chết kéo dài hơi tàn, muốn dùng đó để uy hiếp điện hạ tha cho phu nhân của ông ta, chứ chưa hề nói đến cách giải. Vậy làm sao điện hạ biết được? Thái tử sắc mặt bình tĩnh đáp: “Phùng Ngộ và Thuần Minh Đế muốn đối phó với cô, tuyệt đối sẽ không để kẻ nuôi cổ sống sót. Thứ cổ này vô phương cứu chữa bằng thuốc, kế sách hiện giờ chỉ có thể dẫn cổ trùng ra rồi tiêu diệt, bệnh đau đầu của cô may ra mới có thể khỏi hẳn, nếu không sẽ mãi là mối họa ngầm.” Hà Bách Linh thở dài: “Trong độc kinh quả thật có ghi chép như vậy, có điều nguy hiểm quá lớn, điện hạ thực sự muốn thử?” Vân Quỳ cũng vội nói: “Ta có thể luôn ở bên cạnh điện hạ, sẽ không để điện hạ xảy ra chuyện gì…” Thịnh Dự nhìn vẻ mặt lo lắng của cô nương, trong lòng âm thầm suy nghĩ ý tứ sâu xa trong câu nói ấy. Nàng nói, muốn luôn ở bên cạnh Thái tử? Chẳng lẽ cô nương không muốn theo ông ấy về phủ, muốn cả đời làm việc trong cung? Hay là đợi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-bi-thai-tu-am-doc-nghe-thay-tieng-long/2723692/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.