Kéo căng cung tên, bước chân không ngừng, càng đến gần nơi phát ra tiếng động thì mùi máu tanh càng nồng, có tiếng cành lau bị đè bẹp, tuyết rơi xuống đất tạo nên tiếng sột soạt.
“Nó bị thương rồi.” Ba Hổ bước thêm một bước, sâu trong đầm lầy vẫn không có bóng dáng nào nhào ra, hắn càng chắc chắn thứ bên trong không có uy h**p.
Vật đầu tiên lọt vào mắt hắn là một đoạn lông màu nâu xám, trên lớp lông còn có những đốm đen, nằm bất động trên nền tuyết. Tuyết đã vùi lấp nửa thân hình nó, lớp tuyết dưới thân đã biến thành băng đỏ sẫm, trên nền tuyết còn có một hàng dấu chân nhỏ vụn.
Hắn thu hồi cung tên đang giương, ngồi xổm xuống nhấc con dã thú chỉ nhỏ hơn Đại Hoàng một chút, nó có đuôi ngắn, tai nhọn, trên tai có chùm lông đen, khuôn mặt giống hổ. Lúc Ba Hổ chặt cây trên núi từng thấy qua một lần, có người nói nó tên là sơn ly tử.
“Chết được một hai ngày rồi, có lẽ đã chết trước khi chúng ta đến hôm qua.” Hắn đứng dậy, tùy tay ném con sơn ly tử đã cứng đơ xuống nền tuyết. Lớp tuyết xốp bị đập thành một cái hố, tuyết bắn tung tóe. Hai sinh vật nhỏ đang ẩn nấp ban nãy “ngao ô” một tiếng, lảo đảo bổ nhào ra, trườn trên mình có thú đã chết, nhe răng trừng mắt nhìn hắn.
Tiếng động hôm qua Mật Nương nghe thấy chính là tiếng của hai con này phát ra.
“Lớp da này không tệ, chủ nhà nếu ngươi không cần thì ta mang về đây.” Mấy người không ai
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-chay-nan-den-thao-nguyen/2997991/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.