Sau khi nhận được thông báo của quan phủ, dân chăn nuôi tản mát ở khắp nơi đã sửa soạn đồ đạc ngay trong đêm, khi trời còn chưa sáng đã vội vàng lùa đàn cừu rời khỏi đồng cỏ đang độ sắc thu dịu dàng thuận hòa. Đến gần trưa, nàng thấy nhiều người từ khắp nơi kéo tới, càng đi về phía tây, mọi người càng tự động hợp thành một hàng dọc.
Đến tối, khi Mật Nương đang nấu cơm, nghe tiếng cười nói huyên náo, nàng thấy hình như mình đã nghĩ sự việc quá nghiêm trọng, những dân chăn nuôi địa phương không hề tỏ ra phiền não. Có lẽ trước năm nay, trước khi nàng đến Mạc Bắc, người Lâm Sơn đã từng gặp phải tình huống tương tự.
Lúc ăn cơm, nàng hỏi Ba Hổ, hắn có vẻ khó hiểu đáp: “Không có quân đội thì có quan phủ đó thôi, người của quan phủ sẽ lo liệu, giống như lần này chúng ta trở về bãi chăn thả mùa đông sớm, cũng là do quan phủ nhận được tin tức và sắp xếp. Họ sẽ sắp xếp ổn thỏa, chúng ta chỉ cần nghe theo sự sắp xếp của quan phủ là được.”
Hắn rất tin tưởng quan phủ, cũng như tin tưởng Khả Đôn đã mang lại những ngày tốt đẹp cho họ, điều này là thứ mà Mật Nương và những người Trung Nguyên đến sau không thể sánh bằng.
Có bài học về việc gặp sói trên đường di cư vào mùa xuân, đêm nay dù đông người, Ba Hổ cũng không hề lơi lỏng cảnh giác. Những con chó con mới sinh năm nay, Đại Ban và Tiểu Ban, đều bị nhốt trong xe lặc lặc. Hắn dẫn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-chay-nan-den-thao-nguyen/2998037/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.