Nửa đêm, hạt mưa lất phất làm ướt đẫm bãi cỏ khô, xe bò lăn trên đường trơn trượt, cộng thêm số gia súc chết do sấm sét kinh hoàng đêm qua, quan phủ phát lệnh nghỉ ngơi tại chỗ một ngày, ngày hôm sau sẽ tiếp tục lên đường.
Những người đã thức suốt đêm đều nằm trong xe lặc lặc ngủ, Mật Nương mặc quần áo dày và đội mũ cho Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã, dẫn hai đứa miệng ríu rít đi hầm thịt. Trời lạnh nên thịt không sợ bị hỏng, nhưng đầu cừu phải ăn sớm, sườn và chân cừu có thể rắc muối ướp, nhưng đầu cừu không ngấm muối, để lâu sẽ có mùi.
Mẫu thân Bảo Âm xách một giỏ thịt bò đến, thấy Mật Nương bị hai đứa trẻ quấn quanh, nàng ta cất tiếng gọi: “Mật Nương, ta mang ít thịt bò đến cho muội.”
“Tẩu tử đến rồi.” Mật Nương đứng dậy, “Việc nhà đã lo liệu đến đâu rồi?”
Mẫu thân Bảo Âm lắc đầu, “Không rõ nữa, cừu trong nhà có con chạy lạc, có con chạy vào đàn cừu nhà khác, chỉ biết là sau khi kiểm đếm vẫn thiếu năm mươi ba con, không biết là chạy lạc hay sao nữa.”
Nàng ta đặt giỏ vào chậu, đêm qua nghe Bảo Âm nói Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã thích ăn óc cừu, nàng ta chọn mấy khúc xương lớn mang qua, tủy bò trong xương bò béo ngậy, hầm xong chặt ra có thể dùng muỗng múc ăn.
“Tẩu bảo đại ca rảnh thì qua đàn cừu nhà ta tìm xem, chúng không cùng giống loài nên cũng bài xích, chắc là dễ tìm.”
“Con bò bị gãy chân sáng nay đã mổ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-chay-nan-den-thao-nguyen/2998041/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.