Quý Úc Trình vẫn chưa từ bỏ ý định mà dang tay ra với Ninh Tuy: "Trẹo thật đó."
2
Ninh Tuy nhấc chân định đi.
Quý Úc Trình nắm lấy bàn tay buông thõng bên người cậu rồi siết chặt, ánh mắt nhìn cậu lộ ra vẻ cố chấp.
Ninh Tuy bị kéo lại, bất đắc dĩ nhìn Quý Úc Trình ngồi trên ghế dài: "Trẹo thật à? Vậy để em gọi tài xế tới đón anh."
"Không cần đâu, chỉ có mấy bước thôi mà." Quý đại thiếu gia vẫn dang rộng tay với vẻ chờ mong, ra hiệu cho Ninh Tuy bế mình.
17
Ninh Tuy: "......"
Cả người Ninh Tuy tê rần, hoàn toàn không ngờ sau khi tỉnh lại Quý đại thiếu gia lại như vậy, nũng nịu đủ kiểu.
Hơn nữa cậu còn phát hiện Quý Úc Trình nhìn có vẻ dễ thẹn thùng nhưng thật ra chưa đạt được mục đích thì chưa chịu thôi, nếu mình không đáp ứng rất có thể anh sẽ ngồi lì ở đây đến khi trung tâm mua sắm đóng cửa.
Quý Úc Trình nhìn Ninh Tuy, tủi thân nói: "Anh nghe nói trước khi tỉnh lại em từng bế anh kiểu công chúa mà, sao giờ lại không được chứ?"
Ninh Tuy phát điên: "Tại lúc đó anh là người thực vật không thể cử động nên em mới......"
Quý Úc Trình lập tức đổi giọng: "Vậy anh bế em!"
Ninh Tuy: "......"
Ninh Tuy: "...... Chẳng phải anh bị trẹo chân à?"
Quý đại thiếu gia lập tức đứng lên: "À, tự nhiên hết trẹo rồi."
Ninh Tuy: "......"
Dứt lời Quý Úc Trình cúi người ôm eo Ninh Tuy làm cậu hoảng đến nỗi mặt nóng bừng, hoài nghi với tính cách không thèm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ga-thay-toi-cuoi-muon-chet/1417362/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.