Kỷ Lê: “………”
Kỷ Lê hỏi: “Anh thích xem cái này sao?”
Thật đúng là không nhìn ra được đó……
“Anh tình cờ thấy ở công ty có người xem nên cũng xem thử.” Thẩm Thuật Bạch thành thật đáp.
“Anh có dùng điện thoại giờ không?” Kỷ Lê đột nhiên hỏi.
“Tạm thời thì không.”
Vừa dứt lời, Kỷ Lê liền đưa điện thoại của mình cho anh: “Vậy anh chơi điện thoại của em đi, em chơi của anh. Em cũng muốn đọc truyện này!”
Bị bắt quả tang đọc tiểu thuyết, còn bị xử phạt công khai, Thẩm Thuật Bạch chỉ đành đáp: “Ừ.”
……
Ba giờ sáng, Thẩm Thuật Bạch còn đang làm việc, đột nhiên anh đóng máy tính lại rồi đặt lên đầu giường.
Anh nhìn Kỷ Lê vẫn đang cầm điện thoại rồi xoa xoa đầu cậu, ánh mắt rất dịu dàng.
Kỷ Lê ngủ thực sự rất ngon, đang đọc tiểu thuyết thì ngủ gật khiến giấc mơ của cậu toàn cốt truyện cưỡng chế yêu, lại còn thỉnh thoảng nói mơ không cần gì đó.
……
Sáng sớm hôm sau có tiếng gõ cửa.
Thẩm Thuật Bạch vừa cầm điện thoại xin nghỉ phép cho Kỷ Lê liền cau mày ra mở cửa.
Người hầu gõ cửa cũng không muốn quấy rầy hai người, nhưng…..
“Tiên sinh, bên ngoài có người tự xưng là người thân của phu nhân, có cần mở cửa cho họ không ạ?”
Nghe lời này, chút không kiên nhẫn trong lòng Thẩm Thuật Bạch cũng dần tan đi.
“Mời họ vào phòng khách ngồi.” Anh lạnh nhạt đáp.
“Thưa vâng.” Người hầu đáp lời.
……
Thực ra ba mẹ Tạ đã tới tỉnh G từ sớm rồi, họ thuê một khách sạn gần đây, rửa mặt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ket-hon-cung-dai-gia-che-dau-than-phan/1301210/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.