Cái tên Lý Cảnh Tu này, đúng là nhân vật nam phụ ngoan cường nhất tôi từng thấy, mức độ si mê Giang Vũ Vi của cậu ta còn vượt xa tôi. Tôi bị Giang Vũ Vi bắt nạt còn giận dỗi, dù cuối cùng vẫn tự mình nghĩ ra lý do để làm hòa, nhưng tên Lý Cảnh Tu này thì khác, hoàn toàn là kiểu quỳ gối l**m gót, bị vả mặt không biết bao nhiêu lần vẫn kiên trì không bỏ cuộc.
Lý Cảnh Tu đứng đơ ra đó, ly rượu trên tay suýt bị cậu ta bóp nát, nhưng trên mặt vẫn cố nặn ra một nụ cười: "Chị Vũ Vi, em chỉ muốn nói với chị rằng, em thấy anh trai em và một cô gái dễ thương đang ở bên nhau, cử chỉ khá thân mật. Em có lòng tốt nhắc nhở anh ấy nên kiềm chế lại, vậy mà anh ấy còn định đánh em, nói em lo chuyện bao đồng."
Môi tôi giật giật, thằng nhãi này có phải đầu óc bị úng nước rồi không, quên mất tôi đang ngồi ngay cạnh à? Vu khống cho tôi một tội danh không đâu, mà cũng chẳng thèm tránh mặt tôi – đương sự đây sao?
Sắc mặt Giang Vũ Vi lập tức chùng xuống, cô ta vô cảm nhìn tôi: "Anh ta nói thật sao?"
Tôi nhún vai: "Đúng vậy, tôi và Cố Mạnh Mạnh đã ăn cơm cùng nhau."
Tôi lười giải thích, trong mắt Giang Vũ Vi, tôi đóng vai kẻ bắt cá hai tay cũng tốt.
Lý Cảnh Tu thấy Giang Vũ Vi đã cắn câu, vội vàng thêm dầu vào lửa: "Em chỉ thấy bất bình thay cho chị Vũ Vi, chị đối xử với anh ấy tốt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ly-hon-nu-tong-tai-lanh-lung-hoi-han-phat-dien/2902672/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.