Đàn ông ấy mà, vẫn phải có tiền mới được. Không có tiền thì chỉ có thể bị người ta coi như đồ chơi. Có tiền rồi, người ta mới kính trọng bạn, coi bạn là đối tác hợp tác.
6_“Vừa hay có một việc cần làm phiền cô.” Tay tôi bây giờ không cầm cái USB đó, vốn dĩ định giao cho Phùng Tử Thành, nhưng giờ tôi nghĩ nên giao cho Ôn Tử Thất. “Tôi có tác phẩm của họa sĩ nổi tiếng Diệp Thu, tôi là quản lý của anh ấy. Bây giờ tôi cần cô giúp đẩy tựa game mới của anh ấy ra thị trường.”
Ôn Tử Thất nghe xong, mừng quýnh lên, chuyển tiền cho tôi xong, rồi hí hửng ôm bức tranh cổ như nhặt được báu vật mà rời đi.
Đợi cô ta đi rồi, Du Hằng gỡ tay tôi ra, liếc nhìn tôi hỏi: “Cậu coi cô ta như tấm biển quảng cáo sống luôn rồi, sao không nói cho cô ta biết cậu chính là Diệp Thu?”
Tôi lắc đầu: “Thời cơ chưa tới, không thể vội vàng.”
Du Hằng tiếc nuối thay cho tôi: “Dù cô ta có giúp cậu quảng bá, chẳng phải cậu cũng lỗ sao? Không thấy tiếc à?”
Tiếc gì chứ! Mấy chục triệu có thể khiến một người tài sản nghìn tỷ làm biển quảng cáo sống cho tôi, tôi lời to rồi!
Mục tiêu của tôi là thả con săn sắt bắt con cá rô. Bây giờ tiền thuốc men của chú không cần tôi lo lắng nữa, tôi cũng nhẹ nhõm phần nào, nhưng tôi cũng không thể dựa dẫm vào chú ấy mà sống, thế thì có khác gì kiếp trước, chỉ là đổi người nuôi tôi mà thôi.
Ước mơ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ly-hon-nu-tong-tai-lanh-lung-hoi-han-phat-dien/2903570/chuong-374.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.