Kiếp trước tôi rốt cuộc đã nghĩ cái gì, mà lại đoạn tuyệt hoàn toàn với nhà ông ngoại? Cậu, anh, em gái rõ ràng đều đối xử tốt với tôi như vậy, vậy mà tôi lại không ôm chặt đùi gia đình, ngốc nghếch chạy theo Giang Vũ Vi để gây ra cái mối tình ngược luyến sâu đậm gì đó. Tôi có bệnh, mà còn bệnh không nhẹ nữa chứ!
“Anh, anh là anh trai ruột của em! Quà của anh có hai phần lận, em yêu anh quá!”
Bạch Khê nhìn tôi vui vẻ cười tươi, cũng dần nở nụ cười, giọng nói ấm áp như gió xuân: “Gần đây có một buổi đấu
giá, đến lúc đó hãy để Bạch Thải Vi đi cùng cậu. Tôi có một vài thứ muốn mua, nhưng thật sự không có thời gian đi.”
Đấu giá sao? Chắc là buổi đấu giá mà kiếp trước tôi đã thấy. Vốn dĩ tâm điểm của buổi đấu giá này là bức tranh của Trương Đại Thiên, nhưng tôi đã bán nó đi trước rồi. Không biết kiếp này liệu có biến cố gì không.
“Vâng.” Tôi gật đầu lia lịa, anh tôi nói gì thì nghe nấy, từ hôm nay trở đi tôi chính là tiểu đệ trung thành của anh tôi!
Hơn nữa tôi cũng muốn đi buổi đấu giá để “nhặt” được món hời nào đó. Sắp về nhà ông ngoại rồi, mà tôi còn chưa chuẩn bị được quà. Mà tôi còn nợ một đống quà cáp, phải đi tìm chút nguyên liệu mới được.
Bạch Khê nói muốn đưa tôi về nhà nghỉ ngơi, thời gian này cứ ở nhà anh ấy. Nhưng tôi đã đặt phòng ở khách sạn rồi, thời gian trả phòng cũng đã trôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ly-hon-nu-tong-tai-lanh-lung-hoi-han-phat-dien/2903583/chuong-387.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.