“Mỗi lần anh vì Cố Manh Manh mà nói muốn kiện tôi, tôi đều tức muốn chết. Bây giờ tôi vì Trần Dật Nhiên mà muốn báo cảnh sát bắt anh, anh lại không giận, thấy con bé nhà họ Bạch bị đánh thì anh mới tức, sao vậy, tôi lại không khiến anh nổi giận sao?”
Tôi nhất thời không phản ứng kịp, “Cô đang trách tôi, lúc cô nói muốn báo cảnh sát bắt tôi mà tôi không tát cô một cái sao? Cô có cái sở thích này từ lúc nào vậy?”
“Nếu cô muốn, bây giờ tôi có thể bù lại, cô thích bị đánh bên má nào——”
Giang Vũ Vi đột nhiên bị chọc cười, “Diệp Thu anh có phải não toàn hồ không, tôi bận tâm là tại sao lúc đó anh lại không tức giận?”
“Anh nhìn có vẻ rất quan tâm Trần Dật Nhiên, nhưng gần đây tôi mới nghĩ ra, lúc anh ta ở cùng tôi sao anh không tức giận, anh tức giận chỉ vì anh ta ức h**p anh, chứ không phải vì tôi giúp anh ta cùng ức h**p anh.”
“Ngay cả hôm nay Trần Dật Nhiên nói rõ mọi chuyện trước mặt chúng ta, nói anh ta không có quan hệ gì với tôi, chúng ta không qua lại riêng tư, chắc anh cũng chẳng quan tâm đến sự thật đó…”
Lời chưa nói hết, cô ta đột nhiên im bặt, nhắm nghiền mắt lại, như thể nhận ra mình đã lỡ lời.
Môi cô ta trắng bệch đáng sợ, đưa tay ôm trán.
Trên mu bàn tay trắng nõn, mạch máu và gân xanh hiện rõ, đầu đau như búa bổ.
Tôi ngây người nhìn cô ta, hai tay đan vào nhau, vẻ mặt mơ hồ.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ly-hon-nu-tong-tai-lanh-lung-hoi-han-phat-dien/2903698/chuong-502.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.