Nhi tử chất vấn ta: "Nương, tiếp xúc với nam nhân bên ngoài như vậy là trái với lời dạy của thánh nhân."
Ta nhìn dáng vẻ phong thanh khí chính của nó bây giờ, dáng người thẳng tắp, lời nói thẳng thắn, tùy tiện xuất hiện trên hội thơ du ngoạn thưởng thức nào đó, vừa có thể khiến thiếu niên tranh nhau kết giao, cũng có thể khiến các thiếu nữ che miệng nhìn lén.
Ta không nói gì, bảo nó đi ra ngoài.
5
Đến Nam Kinh.
Nhi tử nhậm chức rất thuận lợi, hiện giờ nó chỉ là một Huyện lệnh nho nhỏ, nhưng cũng thức khuya dậy sớm, cả ngày bận rộn, xem hồ sơ vụ án, thăm viếng dân chúng thôn quê, cũng thường xuyên đi thư viện giao lưu với học sinh địa phương...
Cuộc sống của hai nữ nhi bây giờ cũng dần đi vào quỹ đạo.
Điều khiến ta giật mình nhất là, Tạ Vân Xuyên lại có ý định bồi dưỡng Nguyệt Nhi, để nó tiếp nhận một phần gia nghiệp của Tạ gia.
Nguyệt Nhi không ngờ học rất thuận buồm xuôi gió, không biết có phải là ảnh hưởng của giấc mộng kia hay không, tâm địa của Nguyệt Nhi quả thực vô cùng cứng rắn hơn cả ca ca, tỷ tỷ mình.
Lúc ngắm sông Tần Hoài, ta lại đụng phải Hứa Hoài Nam, chàng đang ngơ ngẩn nhìn mặt sông như đang thấy ảo mộng.
Lòng ta đau xót.
Chàng mua một tiểu viện, lúc ta mặc nam trang đến hỏi thăm chàng, chàng lấy làm kinh hãi.
Khắp nơi trong viện đều là hoa tươi nở rộ, tiểu viện yên tĩnh, trên giàn nho nở đầy hoa tường vi.
Đúng là một cảnh đẹp khó
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-song-lai-nuong-ta-lanh-long-roi/435151/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.