Nàng ta vừa dứt lời, cũng không đợi người phía trên hồi đáp.
Lục Tri Ninh sợ hãi ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp Hoa Thanh Nguyệt không biết từ lúc nào đã cầm một tấm gương đồng, đứng thẳng trước mặt nàng.
Trong gương là một khuôn mặt hoàn chỉnh, nàng ta sờ sờ cái mũi khóc ròng, rồi lại sờ sờ miệng và tai, vẫn còn nguyên vẹn.
Hoa Thanh Nguyệt lạnh nhạt nói: “Vừa rồi là lần cảnh cáo cuối cùng của ta.”
Lục Tri Ninh luống cuống, thảm hại đáp lại: “Hoa tỷ tỷ, ta biết rồi, sau này không dám nữa.”
May mà nàng ta không biến thành cái dạng quái nhân xấu xí gì, chỉ cần chờ thoát khỏi nơi này, tìm được lang trung giải độc, mọi chuyện sẽ ổn cả.
Tâm tư của Lục Tri Ninh đều viết hết lên mặt, Hoa Thanh Nguyệt không khó để đoán ra nàng ta đang nghĩ gì, dứt khoát nói thẳng:
“Ngươi đừng vọng tưởng giải độc. Loại độc này là ta ở Lương Nguyên học được từ một vị quỷ y đi chân trần chế ra. Lang trung tầm thường đừng nói tới chuyện phối chế giải dược, đến cả mạch tượng khi ngươi trúng độc cũng không chẩn ra được. Nhớ kỹ lời ta nói, khi nào thời cơ đến, ta sẽ tự mình giải cho ngươi, nếu không… thì cứ chờ toàn thân thối rữa mà chết đi.”
Lục Tri Ninh sợ tới mức toàn thân run rẩy. Giọng nàng nghe không giống đang dọa người, nhưng trước tiên cứ thoát khỏi nơi này rồi tìm người khám thử xem, biết đâu lại tìm ra cách.
“Hoa tỷ tỷ, ngươi yên tâm, ta nhớ kỹ.”
Hoa Thanh Nguyệt lạnh lùng hừ một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-thanh-lanh-quyen-than-luan-ham-truy-the-thanh-nghien/2769699/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.