Thấy nàng càng nói càng quá trớn, Hoa Thanh Nguyệt vội vàng kéo nàng ta vào phòng.
Dung nương tử chẳng mảy may để ý, vẫn cười nói trêu đùa:
“Cô nương đẹp mà không tự biết, nếu học thêm chút thủ đoạn, thì nam nhân trên đời này ai mà không rơi vào tay ngươi? Chỉ cần một ánh mắt thôi, là có thể khiến bọn họ mất trí vì si mê…”
“Được, ta học.” – Hoa Thanh Nguyệt đành bất đắc dĩ nói. Những lời bạo dạn như thế, nếu bị kẻ khác vô tình nghe được, chỉ sợ hậu quả khó lường.
Cùng lắm là ghi nhớ mấy bức họa mà thôi.
Trước kia phụ thân có cả một kho sổ sách, nàng còn nhớ rõ mồn một, huống chi chỉ là vài trang tranh vẽ.
“Vậy mới đúng chứ, ta nói cho ngươi nghe này,” – Dung nương tử lắc eo, nửa nằm nghiêng trên giường, phong tình lẳng lơ, “Nam nhân có bản lĩnh lừa được nữ nhân là một chuyện, nhưng có thể lừa được bao lâu, lại là bản lĩnh của nữ nhân.”
Nụ cười nàng ta lấp lánh, môi hồng răng trắng, vừa như trêu đùa, lại vừa có phần bất cần.
Hoa Thanh Nguyệt không khỏi đưa mắt nhìn thêm mấy lần.
“Hoa cô nương, không ngại ta gọi ngươi là Thanh Nguyệt chứ?”
Hoa Thanh Nguyệt lắc đầu: “Không ngại, Dung nương tử cứ tùy tiện.”
Trước kia ở Lương Nguyên, nàng từng tiếp xúc không ít nữ tử trong thanh lâu, hiểu được các nàng ấy phần lớn đều là thân bất do kỷ, lỡ bước vào chốn phong trần. Cùng lắm cũng chỉ là những kẻ số khổ mà thôi.
Dung nương tử bật cười đầy hàm ý:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-thanh-lanh-quyen-than-luan-ham-truy-the-thanh-nghien/2769706/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.