Sáng sớm, Lục Diễm rời phủ, đi thẳng đến Điện Tiền Tư.
Điện Tiền Tư nằm giữa hoàng thành, trước cổng nguy nga hùng vĩ có tướng sĩ tay cầm binh khí đứng hai bên nghiêm trang. Cung điện lớn như vậy đặt giữa nơi phố xá phồn hoa, nhưng lại chẳng một ai dám tùy tiện tới gần. Từ xa nhìn lại, chỉ thấy trang nghiêm tịch mịch, khiến người ta không rét mà run.
Lục Diễm từ lâu đã coi Điện Tiền Tư là trụ cột giữ yên kinh thành, toàn dân trong thành đều biết, nơi đây nếu có động tĩnh, ắt sẽ mang theo huyết tinh cùng sát phạt.
Năm xưa, Vĩnh Vương tạo phản, mấy trăm tâm phúc của hắn đều chết tại nơi này.
Chiếc xe ngựa bốn ngựa kéo dừng lại vững vàng trước cửa. Phi Thập tiến lên mở cửa xe, thuận tay nhận lấy áo choàng của hắn.
Hai bên tướng sĩ đồng loạt hành lễ: “Điện Soái.”
Lục Diễm mặc mãng bào đen, không nói một lời, sải bước tiến vào.
Phó sứ trực ban nghe động, vội vã ra nghênh đón, đưa tay nhận áo choàng, cúi đầu nói: “Điện Soái, đêm qua ngài về muộn như thế, hôm nay sao không nghỉ thêm một chút?”
“Không sao,” Lục Diễm nói gọn, rồi bước nhanh vào nội ngục Điện Tiền Tư, “Hộ Bộ Thị Lang Lưu Như tỉnh chưa?”
Phó sứ chạy theo sau, thấp giọng bẩm:
“Đã tỉnh rồi ạ. Chương thái y y thuật cao minh, dù vết thương nằm ở động mạch cũng cứu sống được. Gã vừa tỉnh dậy, chúng thuộc hạ liền thẩm vấn suốt đêm, nhưng tên tội nhân Lưu Như kia vẫn khăng khăng chối tội, không chịu hé răng nửa lời,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-thanh-lanh-quyen-than-luan-ham-truy-the-thanh-nghien/2769708/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.